Ta đây
vừa biết đánh cờ
Vừa
kiêm tài vẽ, làm thơ có nghề.
Riêng
đá bóng : dắt rê như thật
Về
nhạc âm tư chất trời cho
Thế
rồi ta vẫn cứ lo
Cái mà
ta biết chẳng to tát gì…
Đời
học toán, cosin không thuộc,
Sử nhớ
bừa mấy cuộc động binh,…
Thơ
văn chỉ thích của mình
Tiếng
Anh càng học càng khinh nước ngoài …
Xem
lại, thấy không tài, không sức
Trí
tuệ thường, đạo đức bình dân
Mặt
mình đâu giống vĩ nhân
Những
niềm nhục nhã bản thân khó kìm:
Người
Hà Nội, đi tìm lăng Bác
Đến
chục lần vẫn lạc lần sau,
Bí bầu
lại thấy như nhau,
Cả đời
chưa biết ga tàu, sân bay…
Nồi
cơm điện quên tay ấn nút,
Rán
với xào không chút để tâm
Quen
mùi đến bữa bưng mâm,
Ăn
xong, uống nước lại nằm chỏng TRƠ…
Xe
tuột xích, bơ phờ mặt mũi,
Bổ quả
dưa lúi húi không xong
Hỏi
ra, biết mỗi HOA HỒNG (biết mỗi GÁI thôi
)
Chưa
quen phân biệt mấy đồng tiền xu
Có máy
tính: gật gù điện tử
Chẳng
đam mê khám phá tìm tòi
Ngồi
nhà lại muốn đi chơi
Tập
đấm bao cát, kêu Trời rằng đau
(Yêu) Đương
1 phát điên sầu bí tỉ
Chỉ
cầu thân, ích kỉ hơn người
Tinh
vi nên ít chịu cười
Đã
tham ăn uống lại lười động tay
Chơi
thoải mái, tưởng ngày không dứt
Đến
nửa đêm ngáp vặt, nhìn suông
Hễ gặp
bài khó thì buông
Ở nhà
ru rú, ra đường bơ ngơ
Hay
ngủ kĩ nghĩ mơ là thực
Chuyện
2 ngày đã chực định quên
Cái
màn chẳng muốn mắc lên
Để cho
muỗi cắn mồm rên hừ hừ
Đâu
lại có người hư hỏng thế?
Đặt
đồng hồ rồi kệ, tắt chuông
Thân
hình còm cõi trơ xương
Lớn
đầu vẫn thích nước đường, coca
Có
nhiều điều mà ta chưa biết
Có
những người chưa biết về ta
Thì
đây ta đã nói ra
Biết
mình chưa tốt mới là TRƯỢNG PHỜ...U...
Ngẫm đi ngẫm lại nó vẫn còn kém quá nếu không
nói là quá bất tài
. Nhưng dù sao cũng nhận ra được những mặt sai để sửa thì
nó vẫn pro phết